Tôi từng trải qua nhiều mối quan hệ, và những lời tự xưng “gái trinh” trong điện thoại của các cô gái luôn khiến tôi bật cười. Trong tâm trí, tôi mặc định đó chỉ là một chiêu trò giả nai quen thuộc. Lâm Ngôn này đã gặp không ít những cô gái như vậy – người giả vờ ngây thơ, người diễn xuất tinh vi, nhưng tất cả đều bị tôi nhìn thấu mà không tốn chút công sức nào. Và đương nhiên, những cuộc “thu hoạch” ấy, tôi chẳng bao giờ bỏ lỡ.

Ở một thành phố lớn được mệnh danh là “quốc tế”, tôi cũng như bao thanh niên ngoại tỉnh khác, luôn bươn chải tìm kiếm ước mơ. Thế nhưng, đằng sau vẻ hào nhoáng ấy là sự dằn vặt tinh thần, là những vết thương tâm hồn. Trong mê cung cám dỗ này, chúng tôi không có nhiều trò tiêu khiển hay tiền bạc để sống “thoải mái”. Toàn bộ sức lực có hạn đều đổ vào công việc, ngẩng đầu nhìn người ta ăn thịt, cúi đầu làm lụng, và bán rẻ chút lòng tự tôn còn sót lại cho cuộc sống, cho thực tại khắc nghiệt. Những chí khí năm xưa, những hoài bão mãnh liệt đều tan biến như mây khói, chỉ còn lại thể xác với những hormone va đập không ngừng. Nhiều lúc, việc tìm kiếm những mối quan hệ thể xác khác giới dường như là phương thuốc an ủi, là cách duy nhất để tâm hồn tạm lắng lại.

Cô gái tự xưng là gái trinh ấy tên Linda, một nữ sinh cao ráo, tóc dài được bạn tôi giới thiệu. Thoạt đầu, tôi chỉ định làm quen cho vui vì cô không quá xinh đẹp, nhưng lại mang đến cảm giác thoải mái lạ thường. Đặc biệt, tôi thích những cô nữ sinh có vóc dáng cao. Buổi gặp đầu tiên, chúng tôi cùng uống chút rượu và tôi ngạc nhiên trước tửu lượng của cô. Linda cũng là người từ nơi khác đến Thượng Hải, một cô gái dễ gần. Buổi trò chuyện diễn ra suôn sẻ, cả hai đều có ấn tượng tốt và trao đổi số điện thoại.

Vài tuần trôi qua, công việc cuốn tôi đi, giao thiệp với đủ loại người khiến tôi gần như quên bẵng Linda. Cho đến khi người bạn giới thiệu cô nhập viện, thật trùng hợp, Linda cũng đến thăm. Lần gặp lại sau gần hai tháng, chúng tôi ra khỏi bệnh viện, tìm một quán ăn, lại trò chuyện vui vẻ như lần trước. Lúc này, tôi bắt đầu có chút thiện cảm với cô, và cô cũng cảm nhận được điều đó. Tối hôm ấy, Linda kể về bạn trai đang ở Bắc Kinh, khẳng định rằng giữa họ chưa từng xảy ra chuyện gì. Cô ca ngợi bạn trai mình nghiêm túc, đứng đắn, nói rằng họ sẽ đợi đến ngày kết hôn mới ở chung. Tôi chỉ nghĩ cô ta đã uống nhiều, thời buổi này mà còn đàn ông “dở hơi” đến vậy ư? Dù vậy, tôi vẫn ra vẻ tán thưởng sự đứng đắn của anh ta, nhưng trong bụng thì thầm rủa: “Thằng ngu!”. Từ đó, tôi bắt đầu chủ động tấn công.

Mấy ngày sau, tôi gọi điện hẹn Linda ra quán rượu. Cô do dự một chút rồi cũng nhận lời. Tối đó, chúng tôi lại uống rất nhiều, đến mức say sưa. Lời nói dần trở nên suồng sã, nóng bỏng, ánh mắt bắt đầu “mờ ám” và tay chân cũng mất kiểm soát. Lúc tôi nhẹ nhàng chạm vào ngực cô, Linda vội ngăn lại: “Đừng làm thế được không?”. Tôi rút tay về, may mắn nhờ men rượu mà lấp liếm được sự bối rối. Tôi tự chửi rủa mình vì quá mất mặt. Một chiều thứ Bảy, cô gọi điện và nói: “Em là gái trinh”. “Gái trinh ư?” – tôi thật sự không dám tin. Nếu là người khác thì có thể, còn cô ta? Tôi suýt chút nữa đã cười lớn trong điện thoại. Dựa vào kinh nghiệm lang bạt nhiều năm, tôi dám chắc Linda ít nhất đã trải qua 3-5 người đàn ông rồi.

Cảm nhận được giọng nói khó chịu của tôi, cô ta hơi gấp gáp nói: “Bọn đàn ông thối các anh suốt ngày nghĩ về gái trinh, nhưng một khi gái trinh xuất hiện rồi lại tỏ vẻ nghi ngờ, suy tính cái quỷ gì chứ? Không giấu gì anh, không chỉ mỗi anh cho rằng tôi không phải gái trinh, rất nhiều gã cũng chẳng tin tôi là gái trinh! Đúng thế đó, người ta xem tôi là loại con gái có thể dễ dàng vứt bỏ, nhưng thực tế tôi cũng có nguyên tắc và giới hạn của mình. Không phải cứ là đàn ông thì tôi đều hiến thân cả đâu! Tôi thấy bây giờ tôi là gái trinh rất bình thường, nếu như có chỗ nào không bình thường thì chính là bọn đàn ông các anh đầu óc có vấn đề đó!”

Tôi im lặng, ngược lại còn cảm thấy hơi cảm động. Nữ sinh như thế bây giờ quả thực không còn nhiều. Tôi chợt nghĩ đến những cô gái đã từng nằm dưới thân tôi, hình như chẳng có lấy một cô gái trinh thực sự. Đôi lúc tôi cảm thấy rất đau buồn, từ khi không còn là trai tân, tôi chẳng gặp được gái trinh nào, hơn nữa người phá tân tôi lại là một phụ nữ đã có chồng. Tôi rất muốn cô ấy trở thành bạn gái tôi, không sợ chuyện cô ấy đã có bạn trai rồi, nhưng tôi lại rất hiểu rằng mình vốn không xứng với cô. Vì bản thân tôi cũng chẳng phải trai tân chó gì cả. Không biết là vì chưa từng nếm trải mùi vị khác thường của gái trinh, hay là vì đàn ông luôn chiếm thế thượng phong, trong xương tủy tôi trỗi dậy những dục vọng và kích thích vô cùng lưu manh. Gái trinh rốt cuộc là dạng gì?

Cuối cùng, trong một đêm mưa gió, cô ấy nằm bên cạnh tôi. Hương thơm toát ra từ thân thể cô dường như cũng là mùi vị của gái trinh, thoải mái mà khiến người vui sướng, mỹ miều mà khoan thai. Lúc tôi vén áo lót của cô, đôi núm vú nhỏ nhắn xinh xẻo hiện ra, tim tôi đột nhiên run rẩy. Cô ấy là gái trinh! Tôi đắc ý với sự thuận lợi của mình, hoan hô sự chiếm hữu của mình. Tôi sẽ khắc sâu trong lòng khoảnh khắc kết hợp với một cô gái trinh lần đầu tiên trong đời. Lúc tôi run cầm cập chuẩn bị cởi chiếc quần lót màu đen đầy khêu gợi của cô, Linda chợt nói: “Lâm Ngôn, anh thấy khá hơn chưa? Em có thể hiến dâng cho anh thân xác được giữ gìn bao năm qua, nhưng anh có thể làm những gì vì em?”

Cảm giác như bị sét đánh trúng, tôi đột nhiên chùn lại. Tôi có thể ra tay với những cô gái không phải là gái trinh mà không suy nghĩ gì nhiều, xong việc cũng không tự trách mình hay ngại ngùng, vì tôi chẳng có cảm giác áy náy, cũng chẳng bao giờ chịu trách nhiệm. Thế mà bây giờ, một cô gái trinh xuất hiện trước mặt tôi dễ như trở bàn tay, tôi lại cảm thấy chần chừ sợ hãi. Tôi biết mình cũng chẳng phải là con người cao thượng gì, cũng chẳng phải là người đàn ông đàng hoàng tử tế, thậm chí rất trơ tráo, rất đê tiện, rất nhơ nhớp. Cảnh tượng trước mắt bây giờ, tôi không dám gánh vác trách nhiệm. Hay là lương tâm lên tiếng? Là không dám khinh rẻ cô gái trinh, hay là vẫn còn biết sợ hãi? Tôi thực sự không tìm ra lý do, không cách nào tìm được. Tôi muốn yêu cầu cô ấy làm bạn gái của tôi, nhưng tôi không mở miệng nổi. Lòng ham hư vinh của tôi lại chiếm đoạt linh hồn tôi nữa rồi.

Sau khi mặc quần áo vào cho cô ấy, tôi thở ra một hơi thật dài, không biết là vì chính tôi hay là vì Linda. Đêm đó, cho dù chẳng xảy ra bất cứ điều gì, nhưng tôi lại cảm nhận được một mùi hương ấm áp đã lâu rồi không thấy.

×
Săn Deal
Chính Hãng
🎁 Ưu đãi hot hôm nay
×
Voucher Icon